Nhà tôi khó khăn từ nhỏ, mái dột, nợ vay khắp nơi. Lớn lên tôi học thú y rồi mở một shop thú cưng. Doanh thu tháng có khi cả trăm triệu, nghe thì oách, nhưng trừ hết mặt bằng, tiền hàng, tiền nhân viên, cầm về chỉ còn mươi triệu.
Có quãng tôi đi cắt tỉa chó mèo từ sáng sớm tới tối khuya, chó cắn mèo cào, gần như không thấy ánh mặt trời. Lương chục triệu, mà cảm giác rõ nhất là không có đường nào thoát ra.
Rồi có người nhắc tôi hai chữ tiếp thị trên TikTok. Tôi mừng như vớ được phao. Nhưng ba tháng đầu là ba tháng tôi muốn quên. Quay thời trang không ai xem. Nhảy sang đồ gia dụng cũng im. Thử đồ trang trí vẫn tắt ngóm. Video mấy chục view, không một cái đơn. Tôi bỏ lên bỏ xuống mấy lần, có đêm tính xoá app cho xong.
Tới khi một người đi trước ghé tai tôi: quay đúng cái mày đang có, đúng con người mày ấy. Tôi quay ngay tại chỗ mình rành nhất, mộc, thật như tôi vốn vậy. Cái đơn đầu tiên về. Hoa hồng vài chục ngàn thôi, mà tôi mừng muốn rớt nước mắt.
Hai tuần sau, một video lên chục ngàn view. Rồi trăm ngàn. Có cú kênh sập, tôi phải làm lại từ số 0, vẫn lì làm tiếp, tới lúc có video chạm cả triệu view.
Nhưng điều ám ảnh tôi nhất không phải mấy tháng flop. Là cảm giác một mình mò trong đêm, làm 12 tới 16 tiếng mỗi ngày mà vẫn chật vật, không một ai chỉ cho lấy một câu. Tôi ra được là nhờ một người tình cờ chỉ đúng đường.
Nên bây giờ tôi muốn làm cái người đó, cho bạn. Chỉ lại đúng cái lối tôi đã đi để bước ra khỏi vùng tối, như tôi từng được chỉ. Vậy thôi.
Nguyễn Lương Thịnh · nhà sáng lập ZUDO.vn